14 tháng 10, 2014

Tự nhủ - Vũ Tịnh (MS 7275)


  

       Sẽ có một ngày ta trở về trên con đường nhiều nắng lạ
     Con đường mòn mà cỏ gầy chen chân cùng sỏi đá
     Hàng trắc bá diệp xanh như ước mơ ngày trẻ
     Trông vời một tà áo, nón che nghiêng

     Mái tóc và những bước chân mềm cuống quýt
     Rúc rích tiếng cười trong trẻo thủa ngây thơ
     Sẽ có một ngày tình bạn hết bơ vơ
     Oà vỡ những niềm vui nức nở
     Thứ tha đi những trăn trở muộn phiền không đáng có

     Hoa nở đầy lòng như Hoàng hoa ngày đó
     Không còn sầu muộn như tim tím Bằng lăng trong mưa
     Thủa ấy, ngày xưa
     Đâu chỉ là phấn trắng,bảng đen
     Mà còn là sân banh nắng tỏa
     Lao xao nông trại, chuồng heo, chuồng bò...ơi mệt quá
     Nào những nông cơ, nông cụ
     Nào những Trâm cát, Chò xót, Dầu con rái, Lim, Sao...
     Cả những nghịch ngợm Yorkshire Bồ tượng, cà rốt, củ cải với su hào...
     Hay Thư viện, Đại thính đường, những dãy nhà A, B, C đầy kiến thức
     Lý thuyết, thực hành... chuyện thường ngày của bút mực
     Trong Vườn cây mẫu thoảng nhẹ hương hoa Soan
     Xà-bất dịu dàng gối đầu lên vai bài tập toán
     Những dự án, chiết tính chi thu đang dở dang ...
     Này gió đánh đu, kìa lá điệu đàng
     Vẳng tiếng đàn trầm và lời du ca hoang dại đón bình minh
     Cũng có thể là nồng ấm mắt thư sinh
     Bâng khuâng dõi theo những khu lưu xá muôn đời ngái ngủ
     Là tất cả những gì trong yêu dấu cũ
     Sẽ có một ngày miên man trong giấc thu
     Đem mộng mơ ngày cũ làm cánh tay gối đầu nằm
     Và mỉm cười nghĩ về ngày tháng đã xa xăm
     Một chút ưu tư, một chút nuối tiếc
     Nhưng trên tất cả là nâng niu, trân trọng, giữ gìn
     Hình bóng thầy cô, bè bạn, mái trường xưa, ngày tháng cũ giờ đã trôi vào ký ức
     Một ký ức mặc nhiên cũ xưa, nhưng luôn mới với những tâm hồn hoài cổ
     Một BLao muôn thủa
     Một ngôi trường ghi dấu ấn tuổi trẻ của những cuộc đời dù thênh thang hay trắc trở
     Ở đó
     Một khối chân tình luôn rộng mở
     Trong mọi lúc
     Là tình NÔNG LÂM SÚC
     Dấu yêu !