23 tháng 2, 2015
Xuân Rừng - Phù Du
Lưng chừng
Phố núi
Thoảng hương trà
Vắt vẻo
Mây ngàn
Uốn đỉnh xa
Cao nguyên một thoáng
Dừng chân bước
Nắng chếch đan xiên
Những nếp nhà
22 tháng 2, 2015
Tản mạn cuối năm - Nguyễn Thành Trung
Còn mấy ngày nữa tết, thấy nhà hàng xóm tụ tập anh em về gói bánh chưng, ồn ào cười nói... làm lòng tôi cũng chộn rộn. Đã hơn chục năm từ ngày bố mẹ mất, nhà tôi chẳng còn cái truyền thống nấu bánh chưng ngày tết. Hồi ấy, cứ gần tết bố tôi tự vào rừng tìm cắt lá dong và vài đoạn giang về chẻ làm dây buộc. Mẹ xoay sở đi mua vài ký nếp, thịt heo và gia vị... Bố tôi gói bánh chưng bằng cái khung vuông, gói nhanh, bánh ra đẹp. Cả đêm anh em tôi loay hoay chia nhau tiếp củi canh nồi bánh kê tạm phía sau nhà. Thường thì nổi lửa từ chiều và sáng hôm sau vớt bánh ra đem ép cho ráo nước và chắc bánh. Chúng tôi cũng không quên vớt những chiếc bánh với đủ mọi hình dáng, là tác phẩm riêng của từng đứa - hít hà, tự khen với nhau.21 tháng 2, 2015
Thăm Thầy - Tạ Trung
THĂM THẦY
Hôm nay chúng con về thăm thầy cũ
Cây đại thụ của trường Nông Lâm Súc
Nhìn dáng thầy lại nhớ tuổi học sinh
Nhớ bài thơ ‘LỜI CẦU NGUYỆN CỦA RỪNG”
Bốn mươi năm vẫn hằn trong trí tưởng.
Các thế hệ mái tóc điểm pha sương
Anh trò già tuổi xấp xỉ tám mươi
Chị thất thập má lúm hóp da nhăn
Em lục tuần tóc pha màu sương tuyết
Cùng về đây khao khát gặp rừng mơ
Bên Thầy xưa trò già bổng nhận ra
Kỷ niệm xưa trỗi dậy thật êm đềm
Bao bon chen lẫn lộn tưởng rằng quên
Bóng thời gian – Thời áo trắng đi qua
Bỗng chợt ùa như cuộn phim dĩ vãng
Giọng Thầy cũ gọi tên từng đứa một
Mắt rưng lệ khi Thầy đọc tên mình
Phải Trung, Tạ Hoàng Trung đó không?
Ôi! Hạnh phúc vỡ tràn trong ký ức
Dạ! Thưa Thầy, học trò già Thầy đây
Thầy tôi đó, tên người LÊ VĂN KÝ
Chín lăm tuổi trí nhớ vẫn thanh xuân
Vẫn tận tụy như xưa trên bục giảng
Phấn trắng,bảng đen thế hệ Thầy Trò
Ai còn nhớ tới hay ai đã quên?
Xin ngàn lần tri ân người dạy dỗ.
Hôm nay chúng con về thăm thầy cũCây đại thụ của trường Nông Lâm Súc
Nhìn dáng thầy lại nhớ tuổi học sinh
Nhớ bài thơ ‘LỜI CẦU NGUYỆN CỦA RỪNG”
Bốn mươi năm vẫn hằn trong trí tưởng.
Các thế hệ mái tóc điểm pha sương
Anh trò già tuổi xấp xỉ tám mươi
Chị thất thập má lúm hóp da nhăn
Em lục tuần tóc pha màu sương tuyết
Cùng về đây khao khát gặp rừng mơ
Bên Thầy xưa trò già bổng nhận ra
Kỷ niệm xưa trỗi dậy thật êm đềm
Bao bon chen lẫn lộn tưởng rằng quên
Bóng thời gian – Thời áo trắng đi qua
Bỗng chợt ùa như cuộn phim dĩ vãng
Giọng Thầy cũ gọi tên từng đứa một
Mắt rưng lệ khi Thầy đọc tên mình
Phải Trung, Tạ Hoàng Trung đó không?
Ôi! Hạnh phúc vỡ tràn trong ký ức
Dạ! Thưa Thầy, học trò già Thầy đây
Thầy tôi đó, tên người LÊ VĂN KÝ
Chín lăm tuổi trí nhớ vẫn thanh xuân
Vẫn tận tụy như xưa trên bục giảng
Phấn trắng,bảng đen thế hệ Thầy Trò
Ai còn nhớ tới hay ai đã quên?
Xin ngàn lần tri ân người dạy dỗ.
4 tháng 2, 2015
Vĩnh biệt
Ban Liên Lạc lớp đệ tam NLS
Bảo lộc 1963-1966 xin Kính báo :
Anh TRẦN VĂN TÁM
Pháp danh NGUYÊN ĐẠO
Học viên ban Canh Nông
Nông Lâm Súc Bảo Lộc niên khóa 63 – 66
Sinh quán 1944 tỉnh Tiền Giang
Đã từ trần lúc 5 giờ 30 ngày 27 tháng 1 năm 2015
nhằm
ngày 8 tháng 12 Giáp Ngọ tại Singapore
Thọ 72 tuổi
Lễ hỏa táng lúc 17 giờ ngày 27 tháng 1 năm 2015.
Di côt được toàn thể gia đình đưa về Việt Nam lúc 20 giờ ngày 28-1-2015
Thiện duyên vào
lúc 21 giờ cùng ngày được chư tăng ni cùng đông đảo Phật tử , Đạo tràng,
Tăng thân… thiết lễ an vị , thành phục… trang trọng theo nghi thức Phật Giáo, tại
gia trang số : 350/1/6A Đường Huỳnh Tấn Phát Quận 7 tp Hồ Chí Minh Điện thoại
liên lạc 0903831197
Theo ý muốn của người quá cố, đến chung thất di
cốt được chuyển lên Thiền Viện Trúc Lâm
tại đèo Bảo Lộc tỉnh Lâm đồng .
Sau lễ Hóa Thân , di cốt sẽ được rải trên giòng suối Đông Tuệ
trước Thiền viện.
Nguyện Cầu Hương linh
Phật Tử NGUYÊN ĐẠO – TRẦN VĂN TÁM
sớm nhàn du Phật Quốc
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

