21 tháng 2, 2015

Thăm Thầy - Tạ Trung

THĂM THẦY



Hôm nay chúng con về thăm thầy cũ
Cây đại thụ của trường Nông Lâm Súc
Nhìn dáng thầy lại nhớ tuổi học sinh
Nhớ bài thơ ‘LỜI CẦU NGUYỆN CỦA RỪNG”
Bốn mươi năm vẫn hằn trong trí tưởng.
Các thế hệ mái tóc điểm pha sương
Anh trò già tuổi xấp xỉ tám mươi
Chị thất thập má lúm hóp da nhăn
Em lục tuần tóc pha màu sương tuyết
Cùng về đây khao khát gặp rừng mơ
Bên Thầy xưa trò già bổng nhận ra
Kỷ niệm xưa trỗi dậy thật êm đềm
Bao bon chen lẫn lộn tưởng rằng quên
Bóng thời gian – Thời áo trắng đi qua
Bỗng chợt ùa như cuộn phim dĩ vãng
Giọng Thầy cũ gọi tên từng đứa một
Mắt rưng lệ khi Thầy đọc tên mình
Phải Trung, Tạ Hoàng Trung đó không?
Ôi! Hạnh phúc vỡ tràn trong ký ức
Dạ! Thưa Thầy, học trò già Thầy đây
Thầy tôi đó, tên người LÊ VĂN KÝ
Chín lăm tuổi trí nhớ vẫn thanh xuân
Vẫn tận tụy như xưa trên bục giảng
Phấn trắng,bảng đen thế hệ Thầy Trò
Ai còn nhớ tới hay ai đã quên?
Xin ngàn lần tri ân người dạy dỗ.