Và một ngày, em cất bước ra đi.
Xin gởi lại, màu áo nâu trường củ.
Anh có biết lâu rồi em vẩn giử.
Một khung trời...đầy ắp chuyện ngày xưa.
Buổi ban đầu, tháng 9 những cơn mưa.
Cùng bè bạn hồn nhiên trong trường mới.
Tuổi 16 trăng tròn vui như hội.
Guốc vang đường tóc thả áo dài bay...
“Tứ Quái”, một biệt danh thân thương mà cả lớp dành riêng cho Huỳnh Văn Biên, Huỳnh Văn Thái, Đỗ Chí Thuận và Trần Ngọc Hồ của lớp Thủy Lâm 7275. Có lẽ vì là một nhóm bốn tên luôn như hình với bóng nên được gắn thêm từ quái để gộp với chữ tứ cho dễ gọi chứ thật ra bốn chàng học viên rất mẫu mực này thật ra chẳng có gì là quái cả … ngoại trừ một điều là cho dù có cố gắng đến đâu, trong 3 năm Thủy Lâm chưa bao giờ có bạn nào vượt qua được Tứ Quái trong việc xếp hạng học lực, phải chăng đó chính là cái quái nhất của các bạn. Và sau bao năm gặp lại mời các bạn hãy nghe Huỳnh Văn Biên kể về “Một Góc Tứ Quái”