Xin gởi lại, màu áo nâu trường củ.
Anh có biết lâu rồi em vẩn giử.
Một khung trời...đầy ắp chuyện ngày xưa.
Buổi ban đầu, tháng 9 những cơn mưa.
Cùng bè bạn hồn nhiên trong trường mới.
Tuổi 16 trăng tròn vui như hội.
Guốc vang đường tóc thả áo dài bay...
Đứng chào cờ buổi sáng, nắng ban mai.
Má em đỏ bởi vì ai...cứ ngó.
Em biết đó nhưng mà...em còn nhỏ.
Tuổi học trò lắm chuyện để đùa chơi.
Trống vang trường, thảng thốt lá nghiêng rơi.
16 tuổi, xinh tươi màu nắng mới.
Em vẩn biết, trong ngôi trường ngày nọ.
Anh hay thường đâu đó ngóng nhìn em
Thơ thẩn tìm cái cớ để làm quen.
Em vụng dại, mãi vui đùa...theo bạn.
Trót hững hờ nên tình mãi nơi xa.
Như sao lộ chiều thu mơ bóng nắng.
Anh đứng đó,đường đổ mai im vắng.
Thư viện buồn, con chim dục...chiều rơi.
Khi ta lớn thời gian đi, đi mãi.
Xa nhau rồi nhớ lắm áo nâu ơi.
Chuyện một thời, vương vấn mãi không thôi.
Em vẩn nghĩ về anh, cây sao củ.
Ai củng thế, hai đứa mình củng thế.
Có gia đình, có mái ấm nương thân.
Anh con ngoan bên vợ đẹp yên phần.
Em gảy gánh, đường đời bao dang dở...
Em vẫn giử, tình áo nâu một thuở.
Làm ủi an trong những lúc em buồn.
Mà cuộc đời là dòng nước sông tuôn.
Đưa số phận ngàn con sông ra biển.
Em day dứt bởi vì em để lại.
Một ngôi trường đầy ắp những yêu thương.
Bảo Lộc mưa mù , nắng gió vấn vương.
Hoa quì nở vàng chân đồi nông trại.
Anh giử nhé một chút tình thơ dại.
Đoạn đầu đời cho cô bé áo nâu.
Chẳng là gì, nhưng dứt bỏ thì đau.
Cho em gởi vùng trời xanh kỷ niệm.