4 tháng 12, 2014

Đoản khúc mùa Đông - Phù Du (MS 7275)


“ Ước gì
Ta vẫn là mười sáu tuổi”
Ước làm sao được vì thời gian thì vẫn cứ trôi có bao giờ ngừng lại. Đúng là vừa “tròm trèm” 40 năm kể từ lúc chúng ta mười sáu, lần đầu tiên “Lướt nhè nhẹ qua hàng cây Sao trên đường mòn dẫn đến dãy A” để vào lớp 10 với bao hồn nhiên, ngây thơ trong sáng.
Có lẽ vì thế mà nhân dịp kỷ niệm 40 năm niên khoá 72-75 tác giả Phù Du (MS 7275) đã thật thân tình gửi đến trang nhà chúng ta bài thơ mang tên “Đoản khúc mùa Đông” như để một lần Ước gì Ta vẫn là mười sáu tuổi của 40 năm trước


         
ĐOẢN KHÚC MÙA ĐÔNG

 BLao phố thị
Ngôi trường áo nâu lạnh se se
 Heo may....
 Lướt nhè nhẹ qua hàng cây sao trên đường mòn dẫn đến dãy A
 Lớp mười
 Ngây thơ và sáng trong
 Như đôi mắt bò ngu ngơ tràn đầy những dấu hỏi
 Dù lưng núi Đại Bình mây trắng mãi trôi
 Dù trên đường đến trường lá vàng cứ đong đưa gọi gió ngàn ve vuốt
 Vậy đó mà...
 Tuổi mười sáu vẫn chưa một thoáng rung động tâm tư khi vạn vật chuyển mình
 Vẫn những nghịch ngợm, liếng khỉ, nhí nhố của một thời con nít chưa xa
 Lớp chín, Lưu xá E và thứ ba học trò muôn thủa
 Đã bao lần ánh mắt Thầy nghiêm nghị
 Chẳng ít lần Cô muộn phiền chớp mắt quay đi
 Giờ đây
 Biết bao tàn thu đã đi qua
 Biết bao làn gió chớm đông đã kéo về song hành cùng bóng chiều tà thênh thang trên đường Hoàng hoa trơ cành chới với
 Ở một góc nhỏ sân trường
 Tâm hồn chai sạn bỗng dấy lên một ước mơ
 Ước gì
 Ta vẫn là mười sáu tuổi
 Mắt rạng rỡ thêu tình người  đẹp như hoa lá
 Dệt những hoài bão, mộng mị hiền hòa như bồ câu trên vai em
 Chung quanh
 Hoan hỷ tình thân, niềm vui gõ cửa
 Ánh nắng ấm áp sẽ len vào tâm thức của mỗi cuộc đời
 Và thiết tha
 Nói lên
 Lời yêu thương của tuổi .

                                                                      Phù Du ( MS 7275 )