5 tháng 8, 2020

Mai em về Bảo Lộc với anh không?




Tình cờ đọc được bài thơ này về Bảo Lộc. Rất ấm áp , cảm xúc dạt dào, đã chép lại nhưng quên tựa đề tạm lấy câu thơ cuối làm tựa xin phép tác giả lượng thứ.

Mai em về Bảo Lộc với anh không?
Nơi chứa cả tuổi thơ anh trong đó
Nơi yêu lắm dù từng con phố nhỏ
Dẫu đi xa anh chỉ muốn quay về

Em biết không, cái cảm giác thích mê
Vùi thật sâu giấu mình trong chiếc áo
Đêm phố thị sương giăng mờ hư ảo
Cốc đậu nành chầm chậm ấm đôi tay

Về để nghe hương khói mắt cay cay
Sao yên tĩnh chiều cầu an Phước Huệ
Nhà thờ bên đang vào giờ thánh lễ
Vẳng đâu đây nghe một khúc kinh cầu

Về đi em, mình cùng đến Đam’bri
Nghe thác đổ giữa đại ngàn xanh thẳm
Nghe chuyện tình dẫu ngàn năm còn thắm 
Tiếng “thủy chung” em có nguyện trong lòng?

Về để nghe ta hát khúc thong dong
Chiều nghiêng nắng Nam Phương ngồi thơ thẩn
Thoáng xa xa hoa Quỳ còn ngơ ngẩn
Sắc vàng ươm thức dậy đón Đông về.

Về để anh tìm lại chút ngô nghê
Sau ngày tháng quăng mình nơi ồn ã
Xuôi Cầu trắng, phố mù sương thật lạ
Ngược dốc lên, Đỗ Hữu thoảng hương trà

Về nha em, nơi anh gọi là nhà..
Chẳng nói hết cả khung trời Bảo Lộc
Nên chỉ biết nói yêu thương thật mộc
Mai em về Bảo Lộc với anh không?


Khánh an sưu tầm