20 tháng 9, 2014

Có khi nào - facebook Ta Trung

Có khi nào
em thấy mình hiu quạnh,
mái trường xưa hoàng hoa lộ thân quen,
anh vào trường khẻ huýt sáo vu vơ,
trong trí nhớ cả một trời hoài bảo,
em thầm thì :
Trường mình đẹp anh nhỉ!

Có khi nào
em đạp xe phiêu lãng,
dăm tên điên nhảy rào vượt Bạch Cung,
Hoa mộng vàng không còn khoe sắc thắm,
Hoàng hoa lộ hiu quạnh vắng tiếng chim,
đồi sim tím chỉ còn trong hư ảo,
em hoài niệm da diết nhớ Vườn cam

Có khi nào
em vào trời mùa hạ,
anh hoa muồng vàng em hoa sim tím,
mimosa thêu dệt đào hoa lộ,
Đỗ mai lộ lao xao màu tóc mây,
đưa môi em với mầu tím dịu hiền,
để thấy anh với em là một

Có khi nào
nghe chim Sơn Ca hót,
nốt nhạc bay mãi tít từng không,
em dang tay uống cả ngụm trời hồng,
tà áo lượn
như cánh thiên thần,
em trăn trở
thẩn thờ nhớ vườn su

Cái cô con gái
vườn su ấy
Hái nắng rồi chưa
đứng hững hờ (Nguyễn Quý Định)


Có khi nào
trong trái tim bình dị,
lòng bâng khuâng tê dại nhớ trường xưa?,
khóc cạn lệ
bạn thân từng đứa mất...
bóng thầy xưa
chỉ còn trong ký ức,

Và văng vẳng đâu đây muôn tiếng nhạc
Điệu không lời bài hát "Bóng Thời Gian" (Cao Yên Tuấn)

Có khi nào
bụi phấn rơi rơi ,
dấu chân Thầy
bao năm trên bục giảng,
dáng hao gầy
vai áo sờn trang nghiêm,
bàn tay Thầy
hanh heo gầy guộc,
ánh mắt bao dung
dìu dắt em-anh trên quãng đường đời.
Buổi tao phùng em thổn thức :
Thầy xưa
bạn cũ
đâu rồi

Dư âm chưa trọn
vỗ về tri âm

Và hôm nay trời ươm tơ lành lạnh,
những sợi tơ
có làm ướt tóc em,
chiếc cặp ngoan
còn phủ ấm ngực mềm,
em bâng quơ:
"giá có anh đây nhỉ?"

Một thời để nhớ,
một thời để quên.
Bài nhạc Trịnh chưa bao giờ nghe lại,
em chợt nhớ một chiều buồn đẩm lệ,
"Ngồi kề bên nhau kể chuyện nhau nghe...
Chuyện buồn chuyện vui chuyện chúng ta..."
anh bồi hồi
thấy lại bóng hình xưa,
ta lại chờ
năm sau mình hạnh ngộ...
TT