Ngoài bốn cái tên Dưỡng, Hoàng, Tự, Thái đã vĩnh viễn ra đi thì cho tới nay chúng ta đã có trong tay địa chỉ của hai mươi sáu trong số gần năm mươi cái tên thân thương của lớp Thuỷ lâm 72-75 năm xưa Để có được bằng ấy cái địa chỉ không ít những cuộc hành trình đi tìm đồng đội. những cái địa chỉ mà chỉ cách dây một năm đang còn trong danh sách mất tích …
Huỳnh Hoàng Ánh phát hiện Phan Tuấn Hưng trên internet. Đỗ Chí Thuận tìm được K' Brêu trên TV (nhưng thật ra Thuận mới là kẻ mất tích), Huỳnh Văn Thái đã lần ra dấu vết của Nguyễn Anh Tuấn qua Email của Thầy Hiệu trưởng Nguyễn Văn Khuy …và một trong số đó là câu chuyện mình đã tìm ra Trần Ngọc Hồ bằng một cuộc hành trình đúng là “gian nan, hiểm trở !!!”
Chuyện là vào năm 2006 nhân dịp Huỳnh Hoàng Ánh về thăm Bảo Lộc, cả lớp đã có một cuộc họp mặt, không đông lắm nhưng cũng được bảy tám tên gì đó và đương nhiên không thể thiếu cái nội dung nhắc về bạn bè từng đứa một.
Khi nhắc đến cái tên Trần Ngọc Hồ cho đến lúc này vẫn còn nằm trong danh sách mất tích vì chưa có liên lạc gì, chỉ có một manh mối duy nhất là … hình như bác Hồ bây giờ có tên là Hà, nhà có xe đò, ở sau nhà thờ Phương Lâm … Thế là cả lớp giao cho mình nhiệm vụ đi tìm bác Hồ vì nhà mình ở Mađaguôi cách Phương Lâm chỉ 12 cây số. Mình đã nhận trách nhiệm mà cả lớp giao phó.
Đã nhận nhiệm vụ thì phải hoàn thành thế nhưng lòng cứ mãi băn khoăn sao lại là ông Hà có xe đò mà không phải là Hồ “nhân viên Kiểm Lâm” …từ đó cứ mỗi lần có dịp đi chợ Phương Lâm mình đều dò la tin tức nhưng vẫn biệt tăm cho đến một hôm tình cờ có người biết ông Hà xe đò nhưng không ở Phương Lâm mà là ở Thọ Lâm … vậy là đã bắt đầu có manh mối.
Cho đến cuối năm 2007 nhân dịp mình gã con gái lấy chồng, mình quyết tâm đi tìm bác Hồ cho bằng được, mình đã đến đúng cái vùng gọi là Thọ Lâm để hỏi thì té ra có rất nhiếu người biết ông Hà xe đò thú thật lúc này minh mới nghĩ ra có lẽ do “kỵ huý” nên bác Hồ nhà ta đã phải đổi tên thành Hà, đúng là bác đã làm tình làm tội bạn bè lâu nay chỉ vì cái tên..?.
Thế là mình tìm đến nhà ông Hà xe đò nhưng ngại chưa dám vào vì sợ nếu vào hỏi nhà ông Hà để tìm ông Hồ thì hơi vô duyên, để kiểm chứng mình đã nghĩ ra một cách là gọi tổng đài 116 Đồng Nai để “xin đểu” số điện thoại thì may quá cả tỉnh Đồng Nai chỉ có một người tên Trần Ngọc Hồ địa chỉ là ấp Thọ Lâm… thôi đúng rồi, đúng là bác rồi bác Hồ ơi, mình quên mất ngại ngùng bước thẳng vào nhà, ra tiếp mình là một người phụ nữ hơi bị đẹp, mình hỏi ngay đây có phải nhà anh Hồ không? thì được trả lời là đúng rồi, thế là minh bắt đầu giới thiệu nhưng thú thật vừa nói vừa run không biết người đối diện có tin không nữa và rồi người phụ nữ chỉ vào tấm hình trên tường hỏi có phải “ông này” không? Đúng…rồi… hơi giống vì là hình mới chụp … có điều chắc chắn người phụ nữ đối diện là bà xã của người đàn ông trong hình.
May là bà xã Hồ rất niềm nở khi nghe có bạn cũ muốn tìm chồng mình, chị đã cố giữ lại và cho biết Hồ đi nhà thờ khoảng nữa tiếng mới về. Thôi thì phóng lao phải theo lao mình đã cố ngồi lại trò chuyện để chờ Hồ về, ấy vậy mà đã gần một tiếng không thấy tăm hơi đang định cáo lui hẹn dịp khác thì bác Hồ lù lù dắt xe vào, mừng quá vẫn còn hao hao giống ngày xưa mình hỏi ngay:
-Nhớ ai đây không?
-Không!
-Khánh nè, Khánh học Thuỷ Lâm ở NLS Bảo lộc nè nhớ không?
- …
Tá hoả tam tinh mình phải vận dụng hết trí nhớ để kể lại những kỷ niệm dễ nhớ nhất nhưng hình như bác Hồ vẫn chưa nhớ ra Khánh là ai chỉ nhớ có Thuận, Thái, Biên, Ánh…mình đành phải dùng chiêu gọi điện cho Huỳnh Hoàng Ánh rồi đưa điện thoại cho Hồ nghe, thế là sau một hồi nói chuyện, ký ức như bắt đấu hiện về, lúc này trời đã tối nhưng vợ chồng Hồ cứ bắt mình ở lại nhậu cho bằng được và còn đòi nếu say thì cho lính lái xe ôtô đưa về, đúng là tình bạn Thuỷ lâm vẫn như ngày nào phải không các bạn và rồi qua hàn huyên tâm sự mình mới biết tại sao trí nhớ của Hồ kém đến thế, khi nào có dịp Hồ sẽ kể cho các bạn nghe.
Và rồi tháng mười năm đó một lần họp mặt nữa lại đến với con số kỷ lục mười ba bạn trong đó có thêm Trần Ngọc Hồ lần đầu tiên gặp lại sau 32 năm.
Ước gì có một cuộc gặp mặt với con số gấp đôi…hai mươi sáu và còn hơn thế nữa…
