16 tháng 9, 2014

Một góc Tứ Quái - Huỳnh Văn Biên

“Tứ Quái”, một biệt danh thân thương mà cả lớp dành riêng cho Huỳnh Văn Biên, Huỳnh Văn Thái, Đỗ Chí Thuận và Trần Ngọc Hồ của lớp Thủy Lâm 7275. Có lẽ vì là một nhóm bốn tên luôn như hình với bóng nên được gắn thêm từ quái để gộp với chữ tứ cho dễ gọi chứ thật ra bốn chàng học viên rất mẫu mực này thật ra chẳng có gì là quái cả …ngoại trừ một điều là cho dù có cố gắng đến đâu, trong 3 năm Thủy Lâm chưa bao giờ có bạn nào vượt qua được Tứ Quái trong việc xếp hạng học lực, phải chăng đó chính là cái quái nhất của các bạn. Và sau bao năm gặp lại mời các bạn hãy nghe Huỳnh Văn Biên kể về “Một Góc Tứ Quái”

Gặp lại Trần Ngọc Hồ nhân dịp họp lớp Thủy Lâm năm 2011. Bao nhiêu ký ức, kỷ niệm xưa dồn dập hiện về qua những lời hỏi thăm nhau ríu rít. Chỉ tiếc là Huỳnh Văn Thái và Đỗ Chí Thuận không đến được, nếu có thì Tứ quái đã trùng phùng sau 36 năm biền biệt. 
“Tứ quái Thủy lâm”, ai chưa chộ thì cũng hơi nể, nhưng nghe kể rồi thì thấy cũng xoàng thôi. Bởi quái đây không phải là quá quậy mà là quá hiền. Bạn bè trong lớp gọi cho vui mỗi khi nhắc đến 4 đứa ăn ở cùng nhau suốt 3 năm học. Không biết vì sao 3 đứa nó gọi nhau là mày tao và đều gọi tôi là anh! (đâu phải băng đảng gì mà có đại ca!). 
Ngày ấy, sau khi thi vào ban Thủy lâm, chúng tôi ở chung tại nhà của Hồ - một căn gác nằm sâu trong hẽm nhỏ phía sau chợ Bảo Lộc - hơi xa trường, nên buổi học nào cũng cuốc bộ đi đi về về cùng nhau, hiếm khi nào đi riêng lẻ. Có lần, các siêu quậy trong lớp - dẫn đầu là Quang cò - muốn “ cho cô giáo nghỉ ” để đi đá banh; vì ở xa, chúng tôi không biết thông tin nên tiến thẳng vào lớp, lúc đó trống trơn, chỉ có 1 thầy và 4 trò. Đương nhiên là buổi đó nghỉ học nên các siêu quậy dàn trận để cho 4 thằng tôi 1 “bài học”, nhưng bọn tôi cũng chẵng vừa, chắc vì vậy mà có tên Tứ quái từ đó. 

Nửa năm sau, do gia đình Hồ chuyển về Phương Lâm nên 4 đứa thuê một phòng nhỏ gần cầu đen. Cô Nhung - Giáo sư môn Vạn vật - đôi lần đến thăm học trò, thương cảnh cơ hàn nên giới thiệu với Giáo sư Anh văn Nguyễn Mạnh Hùng ( Hùng đôla ) ở khu cư xá trong trường. Vậy là 4 đứa dọn dẹp cái nhà xe phía sau (khoảng 12m¬2, thầy Hùng không có ôtô), mua 3 tấm ván ép, vài cái nẹp gỗ làm thành bức vách phía trước - tổ ấm nhiều kỷ niệm nhất của Tứ quái cho đến ngày cuối cùng ở Bảo Lộc. 

Bây giờ, Hồ vẫn hiền hậu và ít nói như xưa, chỉ khác là khá đô con, đô rượu cũng kha khá. Sau buổi họp mặt, liên hoan tưng bừng, Hồ cứ nhẹ nhàng vô trăm phần trăm ngọt xớt, không ồn ào nhưng ai mời bao nhiêu cũng không dám từ chối !. 

Gần khuya mới về tới nhà Trần Văn Chung, lại một buổi tối không ngủ, bạn bè túm tụm kể chuyện thâu đêm. Hồ và tôi nằm cạnh nhau, ôn lại kỉ niệm những ngày chung trường chung lớp, kể nhau nghe về gia đình, công việc. Nhớ những bữa cơm cháy khét vì quên dụi lửa, bữa thì cơm sống sình lên xộp xuống vì mưa gió, củi ướt; có khi mua cả đống bí đỏ để vừa tiện vừa ăn cho bổ óc và thông minh; nhiều tháng hết tiền, chuyển qua ăn gạo lức muối mè để chữa bệnh và trường sinh bất lão… Hiện nay Hồ có chiếc xe khách chạy tuyến Phương Lâm - Bến xe miền Đông, cũng có khi chạy hợp đồng đi  Phan Rang hoặc ngược lên hướng Đăk-Nông … Câu chuyện đã dài lại càng thêm hấp dẫn vì thỉnh thoảng Vy-Hùng, Dương-Minh, Văn-Hùng tham gia bằng những trãi nghiệm cuộc đời của gần 40 năm dong ruỗi. 



3 giờ sáng, Hồ bảo Ánh mở cửa để ra ngã tư đón xe về Phương Lâm vì sớm mai có chuyến chạy hợp đồng, chia tay bạn khi bầu tâm sự vẫn chưa cạn, một chút tiếc nuối, một chút bồn chồn trong cái siết tay tạm biệt. Vậy đó, bạn bè lúc nào cũng muốn gần nhau lâu, nhưng trách nhiệm với gia đình không phải nhỏ, nổi lo cơm áo gạo tiền đã khắc lên khuôn mặt mỗi đứa những nét cằn cỗi của sương gió.

Ánh, Khánh lại chen vào nằm cạnh tôi để tiếp nối câu chuyện trường thiên tiểu thuyết. Chợt điện thoại reo, Ánh ngồi dậy nghe, té ra là Trần Ngọc Hồ gọi mở cửa !!! 
- 5 giờ sáng rồi, nó chưa đi à? 
- Quên áo lạnh, cóng quá chịu không nổi phải trở lại lấy áo! 
Lúc này tất cả bật dậy, chia tay Hồ lần nữa, sau đó ngồi quây quần đốt thuốc lá. Khánh cảm thông cho bạn : “2 tiếng đồng hồ ngồi dưới sương mai, giữa mùa mưa bão, không lạnh cóng mới là lạ”. Ánh chêm vào : “Có lẽ nó ngại, nhưng lạnh quá chịu không nổi phải gọi thôi”. Chung thì chi tiết hơn : “Dân tài xế, đứng bến xe mà hiền như nó thì làm sao mà trụ nổi”. 
Có lẽ vì thế mà Hồ để “tóc” kiểu Ronaldo (đen), tướng khá to con, cái đầu trọc lún phún thấy cũng hơi ngầu. Câu chuyện lại chuyển sang đề tài tứ quái với chuyện học hành, ăn ở, tính tình của từng quái… và cuối cùng Trần Văn Chung  kết luận một câu xanh rờn : “ Thật thà như Tứ Quái ”.

Ước mong có một ngày Tứ Quái cùng hội ngộ./.